Bị cụt bàn tay trái từ nhỏ, nhưng Thế Sơn – chàng trai sinh năm 1998 – chưa bao giờ để khiếm khuyết định nghĩa con người mình. Từ mặc cảm đến tự tin, từ lặng lẽ đến tỏa sáng, hành trình của Sơn tại Lilforest là minh chứng cho sức mạnh của nghị lực và niềm tin vào giá trị bản thân.
Bàn tay không trọn vẹn và những ánh nhìn khác biệt
Bàn tay trái cụt ngang cổ tay – đó là điều đầu tiên người ta nhận ra ở Sơn, nhưng lại là điều anh từng cố giấu kỹ nhất.
Suốt nhiều năm, anh tránh ống kính máy ảnh, tránh ánh nhìn người lạ. Ra đường, tay luôn giấu trong túi áo. Không ai biết, đằng sau dáng vẻ bình thản ấy là cả một nỗi sợ – sợ bị thương hại, sợ bị gọi là “người khác biệt”.
Công việc dán decal hàng ngày của Sơn (Ảnh: Lilforest)
“Có thời tôi nghĩ mình chẳng thể làm được gì” Sơn chia sẻ. Nhưng chính trong những lúc tưởng như lạc lối, anh lại chọn đi làm – từ cơ khí đến tranh đá quý – để chứng minh cho bản thân rằng, một bàn tay vẫn có thể tạo nên điều đẹp đẽ.
Bước ngoặt từ những điều tưởng chừng nhỏ bé
Cuối năm 2024, Sơn bén duyên với Lilforest qua sự giới thiệu của Hội Người khuyết tật Hà Nội. Ở đây, anh tìm thấy một không gian thật khác – nơi mọi người sẵn sàng lắng nghe, sẻ chia và tin tưởng. Công việc tại phòng sản xuất giúp anh có thu nhập ổn định, tự chủ cuộc sống, và quan trọng hơn là niềm tự tin được sống thật với chính mình.
Ngoài giờ làm, Sơn còn đam mê thể thao: disc golf, bắn súng và đã mang về những thành tích khiến cả nhiều người ngưỡng mộ. Với anh, thể thao là cách để khẳng định sức mạnh ý chí – rằng cơ thể có thể thiếu, nhưng tinh thần thì không bao giờ.
Sơn thoải mái tham gia các hoạt động cùng mọi người (Ảnh: Lilforest)
Ngôi nhà của những điều tử tế
“Ở Lilforest, tôi không thấy mình khác biệt”, Sơn mỉm cười. Ở đó, mỗi người là một mảnh ghép đặc biệt, cùng nhau tạo nên bức tranh chung đầy nhân văn. Với Sơn, Lilforest không chỉ là nơi làm việc, mà là một mái nhà – nơi anh được tôn trọng, được là chính mình và được tin rằng: bàn tay dù không trọn vẹn, vẫn có thể làm nên những điều trọn vẹn nhất.
